Chuyện là bạn cùng phòng cứ bảo mình “cài ứng dụng desktop đi”, mình ừ ừ rồi để đấy. Ba tuần trôi qua luôn, buồn cười thật. Đến 9:50 am sáng hôm phỏng vấn, mình bấm link Webex, bụng còn nghĩ hôm nay mình có trách nhiệm ghê. Trang web cho chọn ứng dụng desktop hoặc trình duyệt. Tất nhiên là trình duyệt rồi, ai lại đi cài đồ Cisco linh tinh ngay trước giờ phỏng vấn chứ.
SAI TO. Trình duyệt hỏi tên mình, xong hiện vòng xoay. 9:58. 9:59. Nó vẫn xoay. 10:00 rồi mà chưa chịu dừng. Mình hoảng, tải lại trang, tải ứng dụng desktop xuống và cuối cùng vào được lúc 10:04, trông đúng kiểu người quên béng hôm nay có phỏng vấn. Quạt chiếc ThinkPad rú như máy xay vì mình bật nền ảo, quyết định ngớ ngẩn hết sức.
Hộp pad thai lạnh từ tối qua còn nằm trên quầy bếp, bạn cùng phòng nhắn “laptop của ông sắp chết à”. Ờ, cũng gần như thế.
Mà bạn cùng phòng đã nói trước là tính năng vào bằng trình duyệt hỏng đến một nửa số lần dùng rồi. Cậu ấy phỏng vấn trên đủ mọi nền tảng vì thấy đâu cũng nộp đơn. Sáng hôm mình phỏng vấn, cậu ấy gửi ảnh chụp ứng dụng Webex của mình đã cài sẵn, mở lên là dùng được.
Không chú thích, chỉ đúng cái ảnh. Mình không trả lời. Cậu ấy còn ghi sổ mỗi lần được dịp nói “đã bảo mà”; lần gần nhất đếm đã lên hai chữ số. Tình bạn của bọn mình về cơ bản là vậy.
Ready to ace your next interview?
InterviewMan gives you real-time AI answers during live interviews — undetectable on Zoom, Meet, and Teams.
Try InterviewMan FreeHôm sau, chẳng hiểu sao vòng hai vẫn diễn ra, lần này mình chịu làm cuộc gọi thử ngớ ngẩn mà cậu ấy bảo. Bật nền ảo trên Webex lên. Quạt đang im re chuyển sang tiếng động cơ phản lực đúng bốn giây sau. Tắt nền đi. Im ngay. Mình mua tấm rèm năm đô ở Target, treo sau ghế, thế là xong chuyện vĩnh viễn.
Webex còn giấu phần chọn thiết bị âm thanh trong một menu con nào đó rồi tự chọn thứ nó thích. Ở vòng một, nó chọn loa laptop làm CẢ mic lẫn đầu ra, thành ra người phỏng vấn nghe chính giọng cô ấy vọng ngược lại. Cô ấy hỏi “bạn có thể... sửa được không?” Mình loay hoay giữa các menu ngay trên camera suốt ba mươi giây.
Ba mươi giây để một người nhìn mình bấm đại hết nút này đến nút khác, trong khi mình giả vờ biết cài đặt nằm ở đâu. Không hề nói quá khi bảo nó dài như ba mươi phút.
Nhưng quay lại tối thứ Sáu. Mình với bạn cùng phòng ở căn hộ của cậu ấy, uống được hai chai bia. Vòng hai sắp tới mà mọi công cụ phỏng vấn bọn mình thử trong tuần ấy đều nghẹn trên Webex. Năm hoặc sáu extension Chrome chạy ngon trên Zoom, vậy mà sang Webex thì cái nào cũng tịt.
Cisco khóa phần chụp màn hình của nó rất chặt. Bạn cùng phòng mở một cuộc gọi, mình chia sẻ màn hình trong lúc bật extension. “Tôi thấy nó.” Thử cái khác. “Cái này cũng thấy.” Cậu ấy cứ lặp đúng một giọng tỉnh bơ, kiểu báo tin xấu không cảm xúc nghe buồn cười lắm. Webex có hai chế độ chia sẻ hoạt động khác hẳn nhau.
Chia sẻ cửa sổ ứng dụng thì nó chỉ phát cửa sổ đó; chia sẻ toàn màn hình thì nó lấy mọi thứ đang hiện ra. Dù chọn kiểu nào, các extension vẫn lộ vì chúng nằm ngay bên trong tab trình duyệt. Chưa bắt đầu đã thua.
Bọn mình làm InterviewMan dưới dạng lớp phủ desktop, không phải extension trình duyệt. Bạn cùng phòng mở cuộc gọi Webex, mình chia sẻ cửa sổ ứng dụng khi lớp phủ đang chạy, cậu ấy không thấy gì. Thử chia sẻ toàn màn hình. Vẫn không thấy. Rồi cậu ấy bảo “khoan đã” và lôi bản ghi ra, vì cậu ấy ghi lại mọi thứ, còn tua từng khung hình nữa, tính cậu ấy vốn thế. Bản ghi cũng chẳng có gì. Mười hai đô một tháng.
Rồi đến Ethernet. Cậu ấy rút cáp giữa cuộc gọi để xem chuyện gì xảy ra, Webex làm mình rớt ngay lập tức, hình đứng cứng, tiếng thì nát. Zoom gặp cú chập chờn nửa giây vẫn ổn. Webex thì chết thẳng. Mình cắm cáp Ethernet của mình vào, hết lỗi. Xong cậu ấy hỏi “nhìn tên hiển thị của ông đi”.
Mình chẳng hiểu cậu ấy nói gì. “ibrahims macbook.” Webex lấy tên đó từ phần cài đặt hệ thống ngay trong buổi phỏng vấn thật, mình hoàn toàn không nhận ra. Suốt vòng đầu, dòng chữ to đùng hiện trên màn hình chính là cái tên ấy.
Còn mấy chuyện khác trong tối đó nữa. Nút reaction chẳng hạn. Mình lỡ bấm ngón cái, mất bảy giây mới tìm ra chỗ bấm để bỏ, emoji vàng nằm đè lên mặt suốt thời gian ấy, còn bạn cùng phòng cười như được mùa. Tính năng khử ồn trên ThinkPad biến mic của mình thành bộ đàm hỏng nên mình tắt luôn.
MacBook của cậu ấy bật cùng cài đặt vẫn ngon, thông tin rất hữu ích với mình, người đang dùng ThinkPad. Cậu ấy lại rút Ethernet để thử sức chịu đựng, lần này Webex cho vào lại bằng đúng link cũ, không cần bước duyệt vào phòng. Điểm này Webex làm đúng.
À còn nữa. Trước cả tối thứ Sáu ấy, cậu ấy đã dùng LockedIn AI khoảng bốn tháng, năm mươi lăm đô một tháng. Cậu ấy dùng nó trong một buổi phỏng vấn PM qua Webex kéo dài 105 phút vì hội đồng chen thêm một vòng thưởng. Đến phút thứ chín mươi, lớp phủ chết. Vẫn còn mười lăm phút phỏng vấn mà không còn gì hỗ trợ.
Cậu ấy vẫn nhận được offer vì cậu ấy khó chịu theo cái kiểu giỏi quá ấy, nhưng từ đó là chừa hẳn mấy giới hạn thời lượng phiên.
Vòng hai. Công ty tài chính. Rèm đã treo. Ethernet đã cắm. Tên hiển thị đã sửa. Lớp phủ của bọn mình đang chạy. Cô ấy hỏi về một pipeline xử lý giao dịch, các mảnh kiến trúc đã hiện trên màn hình trước cả khi mình hiểu xong câu hỏi. Mình trình bày thiết kế, hễ đầu óc trắng xóa là liếc lớp phủ, mà cứ có người nhìn mình qua camera thì não mình trắng khá nhanh.
Sau đó câu hỏi phụ tới dồn dập. Các kiểu lỗi, góc độ mở rộng hệ thống, cách theo dõi. Lớp phủ lấy cả những gì mình nói từ trước trong cuộc gọi, nhờ vậy câu trả lời sau nối lại được với thiết kế ban đầu chứ mình không trôi sang một hướng khác.
Hai tuần sau mình nhận email offer. Một trăm bốn mươi bốn một năm, mười hai một tháng nếu trả theo năm.
Ready to Ace Your Next Interview?
Join 57,000+ professionals using InterviewMan to get real-time AI assistance during their interviews.

