đến round năm. CoderPad. interviewer nói "we can stop here if you want" ở PHÚT THỨ MƯỜI BỐN của một round 45 phút lol. trên màn hình là nửa chừng một bài sliding window, không compile nổi, và ông này thì đang mở cửa thoát cho tôi. tôi đã giải ĐÚNG cái bài đó vào tối hôm trước trong lúc ăn pad thai. 22 phút, sriracha dính trên trackpad (giờ vẫn còn dính, tôi chưa bao giờ lau cho tử tế, nút 'p' giờ hơi kẹt), chân gác lên bàn cà phê. cảm giác rất ngon. mười hai tiếng sau, cũng bài đó trên cùng một cái màn hình và tôi ngồi đơ ra như quên mất cách gõ phím. không gõ ra nổi một ký tự.
tôi fail tổng cộng bảy coding interviews luôn nhé. bảy cái liên tiếp. và tôi đã làm 300 bài leetcode trên cái spreadsheet màu mè đẹp đẽ đó, ô xanh everywhere, cột topic với difficulty với date đủ cả. trông như tác phẩm nghệ thuật hiện đại. Marcus (bạn cùng nhà tôi, lát nói thêm) bảo nhìn như cây thông noel. 300 ô xanh và không một cái offer.
Marcus. bạn cùng nhà của tôi trên Belmont ave. nghe hết mọi thứ qua bức tường vì căn hộ bọn tôi cách âm như hộp carton, người ta bật lon soda trong bếp cũng nghe thấy. cậu ấy bước ra, tôi đang ngồi nhìn cái vệt nước trên tường trông giống bang Florida, cậu ấy bảo "rough one huh" mà tôi còn không trả lời nổi. ngồi đó mười phút? chắc còn lâu hơn? tôi nhớ mình nhìn chằm chằm vào vệt Florida đó rồi nghĩ chắc mình nên chuyển hẳn sang Florida thật và bỏ tech luôn cho rồi lol. 300 bài đã giải, bằng CS từ UMass, mà tôi ngồi đó như chưa từng viết nổi một dòng code.
nhưng bốn tuần sau. hai offers. còn ba tháng trước đó? ZERO. Marcus thay đổi mười thứ trong cách prep của tôi. số leetcode của tôi? vẫn 300. không tăng. không giải thêm bài mới. cùng một bộ não cùng một căn hộ cùng một vệt Florida trên tường.
và Marcus thì sao? ông này năm trước còn 0 ăn 6. BINARY SEARCH. cái thuật toán cơ bản nhất trong computer science mà làm cậu ấy đóng băng ở round ba. tôi đã tận mắt nhìn cậu ấy giải binary search bằng một tay trong lúc tay kia cầm sandwich gà tây, mù tạt nhỏ xuống spacebar (cậu ấy GIỜ VẪN DÙNG CÁI BÀN PHÍM ĐÓ, nút spacebar còn có vết vàng đóng cứng, tôi bảo mua cái mới đi tầm $30 ở Best Buy thôi mà cậu ấy chỉ nói "it works"). đến phỏng vấn thật thì não cậu ấy tắt ngúm. bạn biết cái hint mà interviewer đưa ra khi họ đã ra quyết định rồi chứ? kiểu bạn có thể NGHE thấy nó trong giọng họ, cái câu lịch sự "hmm let me help you a bit" mà thực chất nghĩa là "we are done here" ấy? ừ. nó làm cậu ấy vỡ ra. nhưng cậu ấy đổi cách prep, có 2 offers trong vòng 7 ngày, nên khi cậu ấy kéo tôi ngồi xuống cái sofa goodwill $400 của bọn tôi (da nâu, một chân là chồng textbook, nhặt được ngoài vỉa hè ở Belmont) sau round năm thì tôi im luôn.
"cậu giải bài một mình ở bàn, yên tĩnh, đeo tai nghe? với cậu giải nó trong lúc có một ông nào đó nhìn qua webcam và đánh giá từng keystroke? không phải cùng một kỹ năng đâu." tôi có thể cãi lại không? có thể. nhưng tôi vừa choke trên một bài sliding window mà tối hôm trước lúc 11 giờ tôi còn giải nó bằng ngón tay dính sriracha nên là không. tôi không cãi được.
Marcus tiếp quản. thứ đó tốn của tôi $22.94 một tuần tiền Chipotle ($11.47 mỗi bowl, lúc nào cũng gọi guac, cậu ấy không ăn nếu thiếu) còn lại thì miễn phí. ok tổng cộng mười thay đổi và lúc đầu cái nào cũng nghe ngu.
tuần đầu cậu ấy bắt tôi phải narration thành tiếng khi giải. 7 giờ sáng ngồi ở bàn nói chuyện với không khí. "ok longest substring without repeats, sliding window, set để tracking, mở rộng right co left khi gặp duplicates" và Marcus thì CƯỜI CHẾT ở phía bên kia bức tường. Priya gọi trong một buổi như vậy, bạn gái hồi đó (Intel, Portland, chia tay tháng mười một, chuyện khác), và tôi nhấc máy trong lúc vẫn đang nói thành tiếng thì cô ấy hỏi "...anh ổn chứ?" Ừ PRIYA. hash maps. 7 giờ sáng. một mình. tuyệt vời lắm. nhưng điều làm tôi điên là thế này. 300 bài solved trong im lặng hoàn toàn. từng bài một. chưa bao giờ mở miệng. tai nghe đeo, não chạy, tay gõ, miệng đóng. ba tháng như vậy. SÁU NGÀY nói với không khí là sửa được. sáu! tốc độ nói của tôi bắt kịp tốc độ nghĩ trong chưa đầy một tuần. Marcus lôi chuyện này ra bất cứ khi nào cậu ấy muốn tôi thấy mình ngu. "300 bài. trong im lặng. IM LẶNG. rồi cậu thắc mắc vì sao mình không nói được lúc phỏng vấn." RỒI ĐƯỢC CHƯA MARCUS tôi hiểu rồi.
việc thứ hai và cái này khiến tôi thật sự nổi cáu với chính mình khi nhận ra. Marcus ngồi xem tôi giải bài live qua Zoom ($14.99/tháng cho Zoom Pro nhé, ông này literal trả mười lăm đô một tháng chỉ để ngồi trong phòng ngủ cách tôi MƯỜI FEET và nhìn tôi code qua webcam, "MARCUS sao bọn mình lại ở Zoom trong khi cậu Ở NGAY ĐÂY" "vì interviewer sẽ không ở phòng bên cạnh đâu thằng ngốc"). dù sao thì cậu ấy ngồi đó trong cái hoodie Palantir của mình (màu xám, size L, ngày nào cũng mặc, tôi nhìn cái áo này còn nhiều hơn nhìn thấy mặt trời) rồi hỏi "sao cậu nhảy thẳng đến optimal." vì tôi biết đáp án? "viết O(n^2) trước đi. nói vì sao nó dở. rồi sửa nó." À. đó chính là thứ giết round năm. tôi nhảy thẳng tới sliding window optimal, rồi ngồi nhìn CoderPad trống rỗng trong ba phút, không một dòng code trên màn hình, mặt đỏ bừng. nếu tôi viết cái nested loop xấu xí trước? sẽ có code trên màn hình. kể cả code xấu. cơn hoảng giảm ngay lập tức. round hai? y chang sai lầm đó. cố nhảy thẳng tới BFS tối ưu. bốn phút trắng tinh. tôi làm chuyện này HAI LẦN.
phần camera lại là một kiểu tra tấn riêng. lý thuyết của Marcus là hãy ngồi với cảm giác bị người ta nhìn chằm chằm cho tới khi não hết adrenaline. mười ngày tay tôi thật sự run trên camera. Marcus chỉ ngồi trong phòng mình ăn Trader Joe's plantain chips ($2.99 một bịch, cậu ấy chén cỡ ba bịch mỗi tuần) và nhìn tôi vật lộn trên màn hình Macbook 13 inch từ cách mười feet, hóa ra $14.99/tháng xài rất đáng. ngày thứ mười một, sáng thứ ba, hết run. biến mất. tôi không biết vì sao và cũng không quan tâm. nó dừng là được.
cậu ấy cũng bắt được việc tôi cứ đổi topic mỗi ngày như một kẻ mất trí. arrays sang graphs sang DP rồi lại arrays vì khoan, mình thật sự học kadane's hay chỉ học thuộc? (học thuộc lol.) mấy thứ graph của thứ ba đến sáng thứ tư là BAY MÀU. poof. cậu ấy bắt được tôi làm trò đó sau một đêm taco ở 4th street, combo plate $8.50, queso đựng trong cái cốc xốp to bằng nắm đấm, rồi bảo "một topic. tối thiểu năm bài. ĐỪNG đổi cho tới khi một medium mới giải dưới mười lăm phút." arrays và hash maps trước. ngày thứ tư tôi giải mediums trong mười hai phút. MƯỜI HAI. ngày thứ năm tôi thức dậy và giải một bài two-pointer trước cả cà phê và nó NGẤM. ba tháng xoay vòng topics chỉ để rồi hóa ra tôi chỉ cần thế thôi sao? cậu ấy còn bắt tôi đặt cap 25 phút cho mỗi problem vì tôi cứ cắm mặt vào hards cả MỘT TIẾNG vừa bực vừa không học được gì. "không ai cho cậu 60 phút để làm một bài cả, cậu đang luyện cho một kỳ thi không tồn tại." cap 25 phút. không crack được? đọc editorial. hiểu trick. quay lại thứ năm. từ 4 bài một ngày lên 8 hoặc 9. GẤP ĐÔI.
edge cases thì cậu ấy nhồi vào tôi như phản xạ. trước khi viết bất kỳ dòng code nào, phải đọc thành tiếng "empty array. one element. all same. negatives. overflow." năm giây, lần nào cũng thế, như danh sách đi chợ. interviewer ở Palantir của cậu ấy đã viết "strong edge case instincts" lên form feedback. INSTINCTS cơ đấy. Marcus à, đó là checklist tôi học thuộc. cậu ấy chỉ NHÚN VAI. nhún vai rồi bỏ đi. được rồi ông bạn. "instincts."
tôi đã không warm up trên đúng platform trước round ba và mất hai phút chỉ để tìm nút RUN trên CodePair của Amazon. HAI PHÚT. CoderPad khác LeetCode khác HackerRank khác CodePair. loay hoay với IDE ở 120 bpm là cách ngu nhất để nổ phỏng vấn. một bài dễ vào buổi sáng, năm phút thôi, chỉ để ngón tay của bạn nhớ mọi thứ nằm ở đâu.
Marcus cũng nói mãi không thôi về chuyện phải có feedback real time trong lúc interview thật, và đó là cách tôi tìm ra InterviewMan. nó bắt những gì bạn nói qua mic, quăng nudge lên màn hình mà không ai trong cuộc gọi thấy. có một round nó bắt được off by one trong bài binary search của tôi khi tôi mệt quá không tự thấy ra. tiết kiệm năm phút debug, lúc đó chỉ còn chắc khoảng sáu phút nữa, nên ừ. mười hai đô một tháng cho coding, system design và behavioral. trước đó tôi có nhìn qua Interview Coder, hai trăm chín mươi chín đô một tháng, chỉ coding. với cái giá đó thì thật lòng nó nên xuất hiện và làm phỏng vấn hộ bạn luôn lol.
failure log cũng là ý của cậu ấy. google doc, 47 entries lần cuối tôi nhìn thấy, sắp xếp theo pattern type. cậu ấy đọc lại toàn bộ trước mỗi cuộc phỏng vấn. tôi từng nghĩ thế là quá tay cho đến khi bắt đầu làm cái của riêng mình và nhận ra mình mắc cùng ba lỗi binary search y hệt như cái đĩa xước lặp lại. nhìn thấy chúng được viết ra trên giấy khiến tôi ngừng mắc lại chúng trong vòng một tuần. và sau cả mười thay đổi này Marcus vẫn cứ nói tôi đi phỏng vấn trước khi thấy mình sẵn sàng. nói mười lăm lần. tôi phớt lờ mười lăm lần. tất nhiên là cậu ấy đúng. mấy round đầu khá lộn xộn, có interviewer còn trông ngơ ngác khi tôi bắt đầu narration thành tiếng lol, nhưng tôi nói được khi bị bí. brute force trước được. edge cases bật ra như autopilot. não vẫn chạy thay vì tắt ngấm.
bốn tuần. hai offers. spreadsheet leetcode của tôi vẫn là 300 bài, cùng 300 ô xanh như trước, không giải thêm một bài mới nào. Marcus nhắc chuyện đó mãi mỗi bữa tối. "cậu làm đúng 300 bài đó rồi từ zero offers thành hai." ĐÚNG RỒI MARCUS. tôi biết. tôi ở đó mà. nhưng cậu ấy xứng đáng được quyền khoe, nên thôi kệ. tôi để cậu ấy nói. ít nhất giờ cậu ấy tự mua Chipotle của mình rồi lol.
Ready to Ace Your Next Interview?
Join 57,000+ professionals using InterviewMan to get real-time AI assistance during their interviews.
